Trường Sa Hoàng Sa » Nhà giàn » Vợ lính Nhà giàn DK1

Với những người vợ lính Nhà giàn DK1 được chồng tặng hoa ngày 20/10 là quá xa vời. Một năm có 365 ngày thì 330 ngày họ xa nhau đằng đẵng. Khi các chiến sĩ Nhà giàn làm nhiệm vụ ngoài biển xa, các chị vẫn làm tròn thiên chức của người mẹ, thay chồng nuôi dạy con cái, hiếu thảo với cha mẹ nội ngoại hai bên gia đình, đó là đức tính của những người vợ lính Nhà giàn DK1 Vùng 2 Hải quân

Đảm đang thay chồng gánh vác

Chúng tôi đến nhà Thiếu tá Nguyễn Hữu Thuận, Chính trị viên nhà giàn Quế Đường. Vợ anh Thuận – chị Nguyễn Thị Luận vui mừng: “Hôm nay con trai về chiêu đãi mẹ đi ăn bún sáng”. Anh Thuận Tết này về không? – “Chắc không chúạ, lâu lắm rồi, chưa có cái Tết nào sum họp gia đình cả. Anh đi cũng gần một năm rồi đấy. Con gái cứ mong bố về để mua váy mới, năm nay cháu học lớp 10 rồi chúạ”. – Gạo nước đợt này bán được không chị? – “Chẳng đáng là bao, cũng chỉ thêm thắt đồng mua rau mắm, con cháu Tuấn mới được học bổng 3 triệu rưỡi một tháng, vậy là đỡ mẹ phần nào rồi”. Chị Luận xởi lởi mở đầu câu chuyện như thế.

Đầu năm 1990, anh chị làm đám cưới, chưa đầy tuần trăng mật, anh Thuận xách ba lô trở lại đơn vị. Lúc ấy đơn vị đóng quân ở Lạng Sơn, để lại vợ cho “ông bà già” chăm hộ. Hơn năm sau anh về, chị đã sinh con trai. 20 ngày phép ngắn ngủi qua mau, anh lại khoác ba lô lên biên giới. Và cứ thế chị biền biệt xa chồng. Những năm đầu về phép, con anh nhìn anh như người lạ. Năm 1994, anh Thuận được điều về tăng cường cho nhà giàn DK1. Thương chồng, thương con, khát khao một tổ ấm gia đình, chị Luận bế con trai từ Thanh Hóa vào Lữ đoàn 171 thuê nhà ở. Khó có thể nói hết những khó khăn khi ở nơi phồn hoa đô hội, lạ đất lạ người. Căn phòng thuê chưa đầy 12 mét vuông trong hẻm sâu, chị Luận gửi con hàng xóm rồi đi làm cá bò ở Cảng Nhật. Đêm về mẹ con ôm nhau trong 12 mét vuông ấy. Khi chị “vượt cạn” đứa con gái bây giờ, anh Thuận đang công tác ngoài nhà giàn.

Nhà giàn DK1, nơi có các “phu quân” của vợ lính DK1 đang ngày đêm trấn giữ vùng biển Thềm Lục Địa

Nhà giàn DK1, nơi có các “phu quân” của vợ lính DK1 đang ngày đêm trấn giữ vùng biển Thềm Lục Địa

Thương vợ vất vả lo toan, anh Thuận viết thư về không cho chị đi làm cá bò, viết thư ra chị trả lời anh “Lao động là vinh quang, không có hạnh phúc nào không đổ mồ hôi, không có công việc nào không trải qua khó nhọc. Làm cá bò vừa có tiền nuôi con ăn học, vừa làm gương cho con nữa. Anh cứ yên tâm công tác, nhà cửa, con cái em lo vẹn toàn”.

Công việc làm cá bò của chị bắt đầu từ 4 giờ sáng. Xách xô kéo ra đi, chị để sẵn đồ ăn cho con trên bàn, rồi khóa cửa “nhốt” con ở nhà. 7 giờ sáng chị đạp xe về nhà thăm con, rồi lại đi. Từ bàn tay tảo tần của chị, từ yêu thương của anh, cậu con lớn Nguyễn Minh Tuấn được tuyển thẳng vào trường Lê Quí Đôn Vũng Tàu và hiện đang là sinh viên năm 2 Đại học Y Dược TP.HCM, cô con gái Thu Hồng lên lớp 12 cũng học rất giỏi và hiếu thảo.

Nói về kỷ niệm nhớ nhất trong đời, chị Luận kể: Đó là cơn bão tháng 12 năm 2006 ập đến lúc nửa đêm. Gió bão ầm ầm giựt tung cánh cửa sổ, nước chảy xối xả vào nhà. Chị gọi hai con dậy và đi tránh bão. Sáng mai về, nhà cửa tan hoang, toàn bộ sách vở của con ướt hết. “Lúc ấy tủi thân quá, giữa đêm tối gió mưa không biết gọi ai, 3 mẹ con ôm nhau khóc, nhưng rồi nghĩ lại, càng thương anh em ngoài nhà giàn. Có lẽ ngoài ấy anh em cũng đang chống chọi khó khăn, lo lắng hơn mình”. Chị Luận giãi bày: “Nói thật, so với những người khác, thì vợ bộ đội DK1 vất vả hơn. Cả năm, có khi 2 năm mới ở bên chồng vẻn vẹn 30 ngày phép. Bù lại các anh rất tình cảm thương vợ con, điều ấy làm cho mình nguôi ngoai đi”. “Chú biết không, cháu Hồng (con gái út của chị) lần nào có tàu thay trực cũng viết thư cho bố. Nó kể đủ chuyện, nào nuôi heo, nào bán gạo, rồi chuyện học hành của 2 anh em, nhưng mỗi nỗi cô đơn trong lòng của tôi thì nó không kể được”, chị Luận nói.

24 năm lấy nhau, cả nhà chỉ ăn cùng nhau được 3 cái tết. Những năm còn lại, anh ăn tết với đồng đội ở nhà giàn DK1 ngoài biển xa. Chị Luận chia sẻ: “Năm nào anh ấy được ăn tết ở nhà, chúng nó vui lắm, bố con cả ngày chơi đùa với nhau, rồi bạn bè anh kéo đến chơi chật nhà. Những ngày hạnh phúc ấy trôi đi nhanh lắm, nhoằng một cái anh ấy lại đi biển, 3 mẹ con lại ở nhà nuôi nhau. Tôi phải thường xuyên nhắc tên anh, kẻo chúng nó quên. Khi có tàu thay trực, lần nào tôi cũng nói 2 con viết thư cho bố. Năm nay anh Thuận cũng đón tết ngoài nhà giàn, tàu sắp đi rồi, thư chúng nó cũng viết rồi”.

Những người đàn bà “4 trong 1”

Trong hơn 100 nữquân nhân làvợcủa các chiến sĩNhàgiàn DK1 đang làm nhiệm vụ ở Lữ đoàn 171, Hải đội 811, 812, Căn cứ 696, Thượng úy chuyên nghiệp Nguyễn Thị Minh hiện đang là nhân viên thông tin Radar đối hải ở Lữ đoàn 171- vợ của Đại úy chuyên nghiệp Lê Hữu Toàn là một điển hình về người phụ nữ “bốn trong một”, vừa làm mẹ, làm cha, vừa làm chủ nhà, chủ hội.

Cưới nhau 12 năm, nhưng thời gian ở bên chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh Toàn liên tục công tác ngoài Nhà giàn DK1 nên mọi công việc gia đình đều một tay chị lo toan gánh vác. Chị Minh chia sẻ: “Vợ lính bao giờ cũng thiệt thòi. Ngày lễ, tết, hoặc tối thứ bảy, nhìn gia đình họ vợ chồng con cái chở nhau trên xe máy đi chơi, còn mình thì vò võ ở nhà cũng tủi thân lắm. Công việc cơ quan luôn bận rộn. Trước khi đi làm cắm sẵn nồi cơm, 11 giờ 30 về chỉ kịp cho con ăn, dọn dẹp là đến giờ làm chiều. Con hàng xóm có điều kiện khá giả được bố mẹ đón đưa, còn con em thì chủ yếu là tự đi học, tự về. Tiếng là ở thành phố, nhưng chẳng bao giờ có điều kiện đưa con đi tắm biển. Đồng lương ba cọc ba đồng bó hẹp, tằn tiện lắm mới đủ sống và đóng học cho con”.

Trong buổi giao lưu điển hình tiên tiến “Phụ nữ Hải quân khu vực phía Nam”, tất cảchúng tôi không kìm được xúc động khi chị Minh kể câu chuyện “Con không có bố”. Lần đó, con trai Lê Hồng Thuận đi chơi bên hàng xóm về hỏi mẹ, “Mẹ ơi, sao nhà mình không có bố?”. Ôm con vào lòng, nuốt giọt nước mắt vào trong: “Có chứ. Bố con đi xa, xa lắm. Bố sẽ về”. Chị lấy ảnh cưới của mình cho con xem để con làm quen với bố. Cả hội trường như nín thở, im lặng. Chị Minh đọc bài thơ chị  đã viết cho chồng: Chẳng bao giờ anh hiểu hết được đâu/ nỗi vất vả của người mẹ vừa làm cha, vừa làm chủ nhà, chủ hội/ của người lính thông tin trực ca sớm tối/ của những đứa con chỉ biết học biết chơi…

Tấm ảnh hiếm hoi chụp cùng chồng và 2 con trong một lần anh Thuận về đất liền, luôn được chị Luận giữ gìn như báu vật. (Ảnh do chị Luận cung cấp)

Tấm ảnh hiếm hoi chụp cùng chồng và 2 con trong một lần anh Thuận về đất liền, luôn được chị Luận giữ gìn như báu vật. (Ảnh do chị Luận cung cấp)

Chị Nguyễn Thị Minh hiện là nhân viên thông tin đối hải ở phòng Tham mưu Lữ đoàn 171. Có nhiều hôm trực đêm trong đơn vị, con đành phải để ở nhà ngủ một mình. Anh Lê Hữu Toàn hiện công tác ở Nhà giàn DK1/21. Qua điện thoại, anh Toàn cho biết “gần tặng hoa, xa tin nhắn” khi tôi hỏi “20.10 năm nay anh tặng vợ quà gì?”. Nói về cuộc sống hiện tại, chị Minh chia sẻ: “Những lúc nhớ chồng, em và anh ấy “chát” với nhau qua máy I-Com sóng cực ngắn. Bây giờ thông tin thuận lợi, vợ chồng nghe được tiếng của nhau, song em vẫn thấy cô đơn mỗi lúc đêm về. Hai con em luôn thiếu vắng anh ấy. Mỗi lúc chúng hỏi bố sao đi biển mãi chẳng về, em bảo, “Yên tâm, bố về sẽ có cá kìm khô cho con. Nó lại hỏi, cá kìm khô là gì hở mẹ, lúc đó em chỉ muốn khóc”.

Kế hoạch “tuyển quân”

Đến tiểu đoàn DK1 những ngày tháng Mười này, chúng tôi lại biết thêm một điều thú vị nữa là “kế hoạch tuyển quân” của vợ lính DK1. Câu chuyện tuyển quân của vợ lính Nhà giàn DK1 cứ xốn xang lay động trong lòng chúng tôi khi Thượng tá Nguyễn Thế Dĩnh, Chính trị viên kể câu chuyện “tuyển quân” của vợ chồng thiếu tá Trần Văn Lợi, chính trị viên nhà giàn Tư Chính 4. Thượng tá Dĩnh bảo: “Với những người vợ lính nhà giàn DK1 phải sinh con “theo kế hoạch”. Một năm chỉ có 30 ngày phép ngắn ngủi. Để “tuyển được quân” là một điều không dễ. Có sĩ quan sau lần nghỉ phép đã có tin vui, nhưng cũng có người chẳng cơm cháo gì, vì thế chị em theo chồng vào đơn vị “tuyển quân”, khi “quân đậu” mới về”.

Câu chuyện “tuyển quân” của chị Hà Thúy Vân, vợ Thiếu tá Trần Văn Lợi, chính trị viên nhà giàn Tư Chính 4 như “bài học mẫu” để các sĩ quan ởDK1 học tập. Năm 1998, chàng sĩ quan Trần Văn Lợi công tác tại Lữ đoàn 147 Hải quân đánh bộ đóng quân ở Quảng Ninh được điều về tiểu đoàn DK1 nhận nhiệm vụ. Mẹ anh bảo: “Con lấy vợ rồi đi, để nó ở nhà cho mệ” (ở Đô Lương, Nghệ An, tiếng mẹ được người dân quen gọi là mệ). Lợi động viên mẹ: “Biển xa sóng gió, biết điều gì lường trước được. Mệ cứ để con đi biển chuyến này rồi sẽ tính”. Năm 1999, Lợi về quê cưới vợ sau thời gian công tác ở nhà giàn hơn 10 tháng. Chưa đầy một tháng sau ngày cưới, để lại người vợ trẻ ở nhà với mẹ già tuổi 80 rồi xách ba lô vào Vũng Tàu đi nhà giàn. Năm 2000 Lợi về thăm vợ, nhưng lần ấy cũng chẳng “cơm cháo gì”, xách ba lô trở lại đơn vị và hứa với vợ lần sau. Ở quê nhà, chị HàThúy Vân mong từng ngày Lợi về để kiếm đứa con, những lần “ông ngâu bà ngâu” gặp nhau cũng không đem lại hiệu quả. Cực chẳng đã, đầu năm 2003, chị Vân khăn gói vượt gần 2.000 cây số từ Lưu Sơn, Đô Lương, Nghệ An vào Vũng Tàu thăm chồng. Nói là đi thăm chồng chứ kỳ thực là đi “tuyển quân”. “Tổ ấm dã chiến” của họ là phòng khách của Lữ đoàn 171. Sau 20 ngày hạnh phúc bên nhau, chị Vân đã mang trong mình giọt máu yêu thương của tình nghĩa vợ chồng. Trong niềm vui khấp khởi đem kết quả về “khoe” mẹ chồng, Vân tâm sự: “Người vợ xa chồng ởquê, niềm vui lớn nhất là có đứa con để bế bồng, chiều chuộng. Xa chồng, có con thì lòng đỡ quạnh hiu. Mẹ chồng em mong lắm, tha hồ cụ thích”.

Cái niềm vui nho nhỏ ngày ấy của vợ chồng chị Vân, bây giờ đã học lớp 4 và đã có thêm “cậu hải quân” gần bốn tuổi. Mỗi lần nói về chuyện vợ con, Lợi khoe với đồng đội: “Bộ đội Hải quân không chỉ thông minh, trí tuệ, dũng cảm, mà đánh đâu thắng đấy, chắc chắn 100%. Đứa đầu đặt tên là Trần Hải Quân, sau này sẽ cho đi bộ đội giống bố, đứa em đặt là Trần Biển Đông. Sở dĩ tôi đặt tên con như thế để nhớ mãi những ngày ở nhà giàn DK1 giữa biển Đông gian khó. Sau nhiều năm công tác ở Nhà giàn, Thiếu tá Lợi xin chuyển về Huyện đội Đô Lương để hợp lý hóa gia đình và có thời gian chăm sóc vợ, con. “Những ngày ở Nhà giàn DK1 là thời gian đẹp đẽ nhất của đời lính biển. Ở đó chỉ có tình đồng đội thiêng liêng, tình yêu Tổ quốc cao nhất và nỗi nhớ luôn dâng tràn dành cho vợ con”, Lợi chia sẻ.

VH

Xem thêm:
Tags: