Nếu ở Trường Sa khát nước ngọt một thì các nhà giàn DK1 khát nước ngọt mười, vì vậy các chiến sĩ nhà giàn phải nghĩ ra “trăm phương ngàn kế” để tiết kiệm nước.
Ở Trường Sa, chiến sĩ còn có nước lợ từ giếng để tắm gặt, còn ở nhà giàn DK1 duy nhất chỉ nhờ trời mưa. Chuyện tắm tiết kiệm ở Trường Sa, đâu kỳ thú bằng tắm gió, tắm chậu như ở nhà giàn DK1.
Thiếu tá Chu Trọng Hiển đưa cho tôi xem bài thơ có tựa đề “Nước ngọt nhà lô”, thơ có đoạn: “Anh ở nhà lô/ nước ngọt được cấp một xô mỗi ngày/ đánh răng rửa mặt, rửa tay/ phần thừa dồn lại cuối ngày tưới rau”, rồi cười hà hà “Ở nhà lô không hiếm nước mới là chuyện lạ”.

Cách các chiến sĩ nhà giàn tắm tiết kiệm nước.
Nơi 15 Nhà giàn đang đứng chân được coi là “vùng biển bão tố”. Thời tiết ở đây chia làm 2 mùa rõ rệt. Mùa biển lặng từ tháng 4 đến tháng 10, mùa bão tố từ tháng 11 đến tháng 2 năm sau. Chính vì khí hậu khắc nghiệp ấy, nước ngọt ở nhà giàn luôn được coi là “hàng hiếm”.
Nước ngọt được mang ra từ đất liền theo tàu thay trực vào tháng 3 hằng năm và bơm lên nhà giàn theo hệ thống ống nước. Nước do “quân nhu” cấp, dù tiết kiệm lắm cũng không đủ dùng, nguồn nước sinh hoạt chủ yếu hứng từ nước mưa. Mỗi nhà giàn có lượng nước dự trữ trong 6 tháng mùa khô, nhưng phải tiết kiệm từng phân mới có thể đủ sinh hoạt hàng ngày.
Bắt đầu ăn tết xong, thời tiết ở nhà giàn vô cùng khắc nghiệt, đây cũng là thời gian ráo riết tiết kiệm nước ngọt nhất. Để “công bằng”, chỉ huy đã lên “kế hoạch tắm” cho bộ đội. Mùa mưa ba ngày tắm 1 lần, mùa khô tuần tắm 1 lần.
Công nghệ tiết kiệm ở nhà giàn Phúc Tần 2 do thiếu tá Trang Hải Âu được cho là độc nhất vô nhị. Anh Âu cho nước ngọt vào can nhựa, phát mỗi người một can cho cả tắm giặt trong vòng 1 tuần và lệnh: “Tôi phát cho các đồng chí 5 lít, thì phải thu về 3 lít đấy. Anh em hãy ngồi vào chậu tắm, nước tắm để tưới rau, nhớ là không ai được đổ nước thừa lãng phí”.
Việc “tắm chậu” mới đầu chỉ ở nhà giàn Phúc Tần 3 áp dụng, nhưng sau đó tất cả các nhà giàn đều học tập và làm theo. Để vừa sạch bát đũa, vừa tiết kiệm nước ngọt, các chiến sĩ nhà giàn đã dùng dây thừng, buộc vào cái can nhựa, buộc cục đá dưới đáy và thả xuống biển kéo nước lên. Nước biển mặn dùng để rửa bát, rửa cá, và dội sạch chỗ dính thức ăn.
Nhà giàn nào cũng có một thùng phuy nhựa đựng nước biển dự trữ dùng dần. Có chiến sĩ tiết kiệm bằng cách lấy nước vo gạo nấu cơm buổi sáng để rửa mặt. Nhiều hôm sau những bài chiến thuật “lăn, lê, bò, trườn” hoặc huấn luyện phương án sẵn sàng chiến đấu, phương án rời trạm, mồ hôi nhễ nhại, anh em rủ nhau lên sân thượng ngồi tắm gió, người này kỳ cho người kia.
Cũng có chiều mặt biển yên sóng, anh em nhảy ùm xuống tắm, nước ngọt chỉ tráng sau cùng. Họa hoằn có cơn mưa trái mùa, anh em chạy ào ra tắm. Người lấy xô, người mang chậu, tận dụng tối đa những vật dụng có thể để hứng nước mưa. Việc rửa nhà, lau sàn cũng chỉ rửa vào những ngày mưa rào như thế.



